'Không bị đánh thì làm sao nên người?ốmẹchồngtráchtôichiềuhưconvìtuổichưamộtlầnbịănđòTrang web đặt cược World Cup', bố mẹ lấy chính anh em chồng tôi ra làm ví dụ, rằng nhờ những trận đòn mà ai cũng trưởng thành.
Câu chuyện dạy con gần như lúc nào cũng trở thành chủ đề khiến tôi áp lực. Con tôi năm nay 10 tuổi, từ nhỏ đến giờ chưa một lần bị ăn roi. Với tôi, đó là điều bình thường. Nhưng với bố mẹ chồng, đó lại là dấu hiệu của việc "chiều hư con".
Ông bà thường nói: "Không bị đánh thì làm sao nên người?", rồi lấy chính anh em chồng tôi ra làm ví dụ, rằng nhờ những trận đòn nghiêm khắc mà giờ ai cũng trưởng thành, có công việc ổn định. Ngược lại, cách tôi dạy con bị cho là quá nhẹ nhàng, thiếu kỷ luật, và nếu tiếp tục như vậy thì sau này đứa trẻ khó mà "nên người".
Tôi hiểu nỗi lo của ông bà. Nhưng tôi không đồng ý với cách quy kết rằng thành công của một con người đến từ những trận đòn roi. Thực tế, tôi từng chứng kiến không ít trường hợp trẻ bị đánh rất nhiều, thậm chí thường xuyên, nhưng việc học hành vẫn không tiến bộ, thậm chí còn trở nên lì lợm hoặc sợ hãi. Đòn roi, theo tôi, không phải là phương pháp giáo dục hiệu quả, mà nhiều khi chỉ là biểu hiện của sự bất lực khi người lớn không tìm được cách khác để dạy con.
Tôi không đánh con, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi nuông chiều hay để con muốn làm gì thì làm. Ngược lại, tôi dành nhiều thời gian quan sát, trò chuyện và giải thích cho con hiểu đúng sai. Khi con mắc lỗi, tôi không bỏ qua, nhưng thay vì quát mắng hay đánh đòn, tôi cùng con phân tích hậu quả và hướng dẫn cách sửa. Có thể cách này tốn thời gian và đòi hỏi kiên nhẫn hơn, nhưng tôi nhìn thấy sự thay đổi tích cực: con cởi mở hơn, biết chia sẻ và có ý thức tự điều chỉnh hành vi.
>> 'Cú tát' cho người mẹ đánh con để xả stress
Trong nhóm bạn bè của tôi, nhiều người cũng chọn cách nuôi dạy con không dùng đòn roi. Đến nay, con của họ đã lớn, học hành tốt, có định hướng rõ ràng, và điều quan trọng là không có dấu hiệu "hư hỏng" như nhiều người vẫn lo ngại. Điều đó khiến tôi tin rằng, việc không dùng bạo lực không hề làm giảm hiệu quả giáo dục, nếu cha mẹ thực sự đồng hành cùng con.
Tôi nghĩ mỗi thời mỗi khác. Những gì phù hợp với thế hệ trước chưa chắc còn phù hợp với hiện tại. Xã hội thay đổi, cách tiếp cận giáo dục cũng cần thay đổi. Việc áp dụng rập khuôn quan điểm "thương cho roi cho vọt" vào mọi hoàn cảnh không phải lúc nào cũng đúng.
Tất nhiên, tôi cũng không đồng tình với những cách nuôi dạy cực đoan kiểu thả lỏng hoàn toàn, để con muốn làm gì thì làm. Không đánh roi không có nghĩa là nuông chiều. Kỷ luật vẫn cần thiết, nhưng kỷ luật không đồng nghĩa với bạo lực.
Đến giờ, tôi vẫn chưa thuyết phục được bố mẹ chồng hoàn toàn. Nhưng tôi chọn kiên định với cách mình tin là đúng. Bởi hơn ai hết, tôi hiểu con mình cần gì? Đó không phải là những trận đòn, mà là sự lắng nghe, định hướng và đồng hành.
Nhiều số liệu thống kê, nghiên cứu cho thấy tình trạng bạo hành, xâm hại trẻ em tại Việt Nam rất đáng lo ngại. Theo khảo sát MICS 2020-2021 của UNICEF và Tổng cục Thống kê hơn 72% trẻ em Việt Nam trong độ tuổi 10-14 từng bị kỷ luật bằng bạo lực. Đồng thời, 68,4% trẻ em từ 1-14 tuổi cho biết từng bị bạo hành bởi chính cha mẹ hoặc người chăm sóc trong gia đình. Số vụ xâm hại trẻ em được ghi nhận trên cả nước trong năm 2023 là 2.498, tăng 9,2% so với năm 2022. Đáng chú ý, gần 60% thủ phạm lại chính là người thân ruột thịt, họ hàng hoặc người quen biết với nạn nhân.
- Tôi muốn đập phá đồ để giải tỏa vì ám ảnh đòn roi của bố
- Tôi 'ăn đòn để lớn' nhưng quyết không một lần đánh con
- Tôi 'ăn đòn để lớn'
- Đòn roi là cách ba mẹ tôi thể hiện yêu thương với con cái
- 'Đánh con cho tiện'
- Đòn roi khiến tôi không thể nói 'yêu mẹ'

WeChat Scan